Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” của Hoàng Phủ Ngọc Tường là một tác phẩm bút kí đặc sắc, được coi như “bản tình ca” ngợi ca vẻ đẹp của sông Hương – dòng sông gắn bó mật thiết với đất cố đô Huế. Với ngòi bút tài hoa, giàu chất thơ và tình yêu tha thiết đối với quê hương, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã làm sống dậy một dòng sông không chỉ đẹp ở dáng vẻ trữ tình, duyên dáng, mà còn ẩn chứa chiều sâu văn hóa, lịch sử, tâm hồn con người xứ Huế. Qua đoạn trích, sông Hương hiện lên như một biểu tượng thẩm mỹ, mang vẻ đẹp vừa nên thơ vừa hào hùng, vừa gắn với đất trời thiên nhiên vừa gắn với con người Huế. Từ hình tượng sông Hương, ta có thể mở rộng liên hệ đến nhiều dòng sông khác trong văn học, như sông Đà trong tùy bút Nguyễn Tuân, hay sông Hồng trong ca dao dân ca, để thấy dòng sông vốn là nguồn cảm hứng lớn lao, giàu sức gợi trong tâm hồn thi nhân, nghệ sĩ.
Hoàng Phủ Ngọc Tường là một nhà văn xứ Huế, nổi bật với phong cách bút kí kết hợp hài hòa giữa chất trí tuệ và chất trữ tình, giữa khảo cứu và tưởng tượng, giữa triết luận và chất thơ. Tác phẩm “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” được viết năm 1981, in trong tập bút kí cùng tên, là đỉnh cao nghệ thuật của tác giả. Đoạn trích trong sách Ngữ văn 12 được coi là phần tinh túy nhất, khắc họa sông Hương qua nhiều góc nhìn: từ thượng nguồn đến khi ra biển, từ dáng vẻ thiên nhiên đến chiều sâu lịch sử và văn hóa.
Trước hết, sông Hương hiện lên trong đoạn trích với vẻ đẹp thiên nhiên thơ mộng, đầy sức quyến rũ. Ở thượng nguồn, tác giả miêu tả con sông như một “bản trường ca rừng già”, vừa hùng vĩ vừa mãnh liệt, khi thì “rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn”, khi thì “dịu dàng như một nàng tiên trong giấc mơ”. Xuống vùng đồng bằng, sông Hương trở nên duyên dáng, dịu dàng, mềm mại như “người con gái đẹp của đất nước”. Khi chảy vào lòng thành phố, sông Hương biến thành “người tài nữ đánh đàn giữa đêm khuya”, làm cho Huế như một bản nhạc ngân vang, trầm mặc. Từng cung bậc của dòng sông gắn với từng cung bậc cảm xúc, để rồi trong mắt tác giả, sông Hương là một nàng thơ bất tận.
Qua lối so sánh nhân hóa độc đáo, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã biến sông Hương thành một sinh thể sống động, có tâm hồn, có tình cảm, vừa gần gũi vừa bí ẩn. Đó chính là nét tài hoa trong ngòi bút, đồng thời cũng là tình yêu tha thiết của tác giả dành cho dòng sông quê hương.
Không chỉ dừng lại ở dáng vẻ tự nhiên, Hoàng Phủ Ngọc Tường còn khám phá chiều sâu văn hóa, lịch sử của sông Hương. Ông gọi sông Hương là “dòng sông của lịch sử”, từng chứng kiến bao cuộc khởi nghĩa, bao trận chiến bảo vệ quê hương xứ Huế. Sông Hương cũng là “dòng sông của thi ca”, đi vào thơ ca Tản Đà, Bà Huyện Thanh Quan, Cao Bá Quát, Tố Hữu... để trở thành biểu tượng văn hóa của cả dân tộc. Đặc biệt, tác giả còn cảm nhận sông Hương như “người mẹ phù sa” nuôi dưỡng mảnh đất cố đô, đồng thời như “người tình chung thủy” của Huế – luôn khắc khoải nỗi niềm tìm về thành phố, ôm ấp, vỗ về, để rồi ra đi trong lặng lẽ.
Ở đây, vẻ đẹp của sông Hương không chỉ là vẻ đẹp của một cảnh quan, mà đã trở thành vẻ đẹp của tâm hồn, của văn hóa, kết tinh bản sắc Huế – trữ tình, mộng mơ, sâu lắng.
Bút kí Hoàng Phủ Ngọc Tường giàu chất trữ tình. Ông dùng nhiều phép so sánh, nhân hóa, liên tưởng bất ngờ nhưng hợp lí, khiến sông Hương hiện lên vừa gần gũi vừa lung linh huyền ảo. Ngôn ngữ giàu hình ảnh, giàu nhạc điệu, đậm chất thơ. Có thể nói, ông đã “thi vị hóa” con sông, biến sông Hương thành một biểu tượng nghệ thuật bất tử.
Sông Hương không đứng riêng lẻ, mà đặt trong mạch nguồn cảm hứng về những dòng sông trong văn học Việt Nam:
Từ những liên hệ đó, có thể thấy: dòng sông trong văn học Việt Nam không chỉ là một cảnh quan thiên nhiên, mà là biểu tượng của quê hương, của tâm hồn dân tộc. Sông Hương trong Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Đà trong Nguyễn Tuân, sông Hồng trong ca dao – tất cả đã tạo thành những “dấu ấn thẩm mỹ” độc đáo, khẳng định sức mạnh của văn chương trong việc khắc họa và lưu giữ vẻ đẹp thiên nhiên đất nước.
Qua đoạn trích “Ai đã đặt tên cho dòng sông?”, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã khắc họa sông Hương bằng cả tình yêu nồng nàn và ngòi bút tài hoa, biến dòng sông thành một biểu tượng văn hóa, lịch sử, nghệ thuật của xứ Huế và của cả dân tộc. Sông Hương vừa mang vẻ đẹp thiên nhiên trữ tình, vừa gắn bó với lịch sử, vừa chan chứa hồn thơ và tâm hồn Huế. Khi đặt trong mạch nguồn hình tượng dòng sông trong văn học Việt Nam, sông Hương càng cho thấy sự phong phú, đa dạng của thiên nhiên và tâm hồn con người đất Việt. Mỗi dòng sông là một biểu tượng, nhưng tất cả đều chảy về một cội nguồn chung – tình yêu quê hương, đất nước, con người Việt Nam.
📘 Lớp: 12
📌 Trạng thái: Xuất bản