I. Đọc hiểu (3 điểm):
Đọc đoạn thơ:
“Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi...”
(Phạm Tiến Duật – Bài thơ về tiểu đội xe không kính)
Câu hỏi:
II. Làm văn (7 điểm):
Câu 1: Thể thơ: thơ tự do.
Câu 2: Hình ảnh xe không kính là hình ảnh thực tế chiến tranh, đồng thời là biểu tượng cho gian khổ, khốc liệt.
Câu 3: Đoạn thơ ca ngợi phẩm chất dũng cảm, lạc quan, coi thường gian khổ của người lính lái xe Trường Sơn.
Đoạn văn 200 chữ:
Trong cuộc sống, con người không thể tránh khỏi khó khăn, thử thách. Để vượt qua, sự lạc quan chính là chìa khóa quan trọng. Người lạc quan luôn nhìn thấy ánh sáng phía trước, tìm thấy niềm vui trong gian khổ. Họ có thể biến thất bại thành bài học, biến nỗi đau thành động lực. Ngược lại, người bi quan dễ nản lòng, bỏ cuộc giữa chừng. Thực tế cho thấy, nhiều người thành công nhờ giữ vững thái độ lạc quan trong nghịch cảnh. Người chiến sĩ trên chiến trường xưa vẫn hát vang giữa bom đạn, người bệnh nhân vẫn nở nụ cười để chiến thắng bệnh tật. Chúng ta, thế hệ trẻ hôm nay, càng cần lạc quan để học tập, rèn luyện, khởi nghiệp và vươn tới ước mơ. Bởi vậy, mỗi người hãy tập cho mình thói quen suy nghĩ tích cực, tìm thấy điều tốt đẹp trong cuộc sống, để vững vàng bước qua mọi thử thách.
Cảm nhận về hình tượng người lính lái xe trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính”
Trong những năm tháng chống Mỹ, biết bao tác phẩm văn học đã khắc họa hình ảnh người lính – những con người bình dị nhưng anh hùng. Một trong những tác phẩm tiêu biểu là “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Qua hình ảnh những chiếc xe trần trụi, người lính lái xe hiện lên với tư thế hiên ngang, tinh thần lạc quan, dũng cảm, giàu tình đồng đội.
Hình ảnh xe không kính:
“Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi.”
Người lính đối diện bom đạn với tư thế ung dung:
“Ung dung buồng lái ta ngồi
Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng.”
Dù gian khổ, người lính vẫn hóm hỉnh, tươi vui:
“Phì phèo châm điếu thuốc
Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.”
Hình ảnh người lính san sẻ khó khăn, gắn bó như anh em:
“Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi.”
Người lính lái xe trong thơ Phạm Tiến Duật hiện lên thật đẹp: kiên cường, lạc quan, giàu tình đồng đội. Hình tượng ấy góp phần khắc sâu vẻ đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam thời chống Mỹ – những con người đã cống hiến tuổi xuân, máu xương cho Tổ quốc. Bài thơ để lại cho hôm nay niềm tin và niềm tự hào về tinh thần bất khuất của dân tộc.
📘 Lớp: 10
📌 Trạng thái: Xuất bản