Mở bài:
Trong gia đình, cha mẹ và ông bà luôn là những người yêu thương, chăm sóc tôi hết mực. Tôi cũng luôn muốn làm một điều gì đó để thể hiện tình cảm của mình. Và một kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là lần tôi tự tay nấu bữa cơm để tặng mẹ nhân Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10.
Thân bài:
Hôm đó, mẹ đi làm về muộn. Tôi quyết định vào bếp nấu cơm thay mẹ. Ban đầu tôi còn lúng túng, không biết nên bắt đầu từ đâu. Tôi nghĩ mãi rồi chọn món đơn giản: trứng rán, rau muống luộc và canh cà chua.
Tôi loay hoay đánh trứng, rán bị cháy một chút. Tôi lại thử lần hai, cuối cùng cũng được món trứng vàng óng, thơm phức. Rau muống thì tôi nhặt hơi lâu nhưng bù lại, luộc xong trông rất xanh. Đến khi nồi canh cà chua sôi lên, tôi nêm nếm cẩn thận và thấy mùi vị thật tuyệt.
Cả bàn cơm hôm ấy tuy không cầu kỳ nhưng chứa đựng tất cả tấm lòng của tôi. Khi mẹ về, thấy tôi đã chuẩn bị xong, mẹ bất ngờ rồi ôm chầm lấy tôi. Mẹ nói:
– Con của mẹ lớn rồi, biết quan tâm và chia sẻ với mẹ rồi đấy!
Nghe mẹ nói, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Kết bài:
Bữa cơm giản dị ngày hôm ấy trở thành một kỉ niệm đáng nhớ. Nó giúp tôi hiểu rằng, tình yêu thương đôi khi chỉ cần thể hiện qua những hành động nhỏ bé, chân thành.
📘 Lớp: 6
📌 Trạng thái: Xuất bản