Mở bài:
Trong suốt những năm tháng cắp sách đến trường, thầy cô luôn là những người lái đò tận tụy đưa chúng em qua dòng sông tri thức. Mỗi thầy cô đều để lại trong em những kỷ niệm khó quên. Nhưng có lẽ, sâu đậm nhất vẫn là kỷ niệm với cô giáo chủ nhiệm năm lớp 5 – người đã dạy em không chỉ kiến thức mà còn cả bài học làm người.
Thân bài:
Năm ấy em học lớp 5 – năm cuối cùng của bậc tiểu học. Cô chủ nhiệm tên là Hồng, dáng người nhỏ nhắn, giọng nói ấm áp. Cô luôn quan tâm đến từng bạn học sinh trong lớp. Một hôm, khi em làm bài kiểm tra Toán, vì vội vàng em đã làm sai rất nhiều. Nhận lại bài với số điểm thấp, em buồn bã đến mức không nói chuyện với ai. Cô giáo đã nhẹ nhàng đến bên em, đặt bàn tay lên vai và nói:
“Điểm số không nói lên tất cả. Quan trọng là con đã học được gì từ những sai lầm.”
Câu nói ấy khiến em bật khóc. Sau đó, cô kiên nhẫn chỉ lại từng lỗi nhỏ, giảng giải cho em hiểu. Nhờ sự tận tình của cô, em đã tiến bộ hơn rất nhiều. Kỷ niệm ấy đến nay vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí em, bởi nó không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em biết cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.
Kết bài:
Dù đã rời xa mái trường tiểu học nhiều năm, nhưng hình ảnh người cô nhỏ bé với giọng nói hiền hòa vẫn luôn sống mãi trong trái tim em. Em hiểu rằng tình cảm thầy trò là một trong những ký ức đẹp nhất của tuổi học trò.
📘 Lớp: 7
📌 Trạng thái: Xuất bản